Sẽ có những khoảng thời gian đặc biệt trong ngày, bạn
chợt nhận thấy sự cô đơn đang len lỏi trong tim mềm, thấy bàn tay thiếu vắng,
thấy khắc khoải những mong mỏi yêu đương. Khi chỉ có một mình hoặc trở nên lạc
lõng giữa nhiều người xa lạ mà chính mình không tìm thấy cho bản thân một điểm
tựa. Cô đơn thật sự buồn lắm!
Người mù lòa sẽ cảm nhận được những điều mà người mắt
sáng không nhận ra. Người câm điếc sẽ cảm nhận được những điều mà tai thường
không thể nghe, không nói ra điều gây tổn thương cho người khác. Và hơn hết nữa,
họ có một thế giới bình yên, tĩnh lặng.
Còn người cô đơn thì sao, những con người không vội vã
yêu, không vội vàng chấp nhận duyên tình thì sẽ nhận ra những yêu thương thật sự
cần cho chính bản thân mình.
Con người ta kể ra cũng lạ, cô đơn về đêm thường u uất
một mình. Có người thì chọn ngồi lặng lẽ bên ly cafe đắng, rồi chờ giọt thời
gian thấm nỗi cô đơn vào trong công việc, trong sự mệt nhoài của sự suy tư. Có
những người chọn giấu mình trong một góc rồi ray rứt khóc, khóc chỉ vì thấy sự
tồn tại của bản thân không được ai nhìn nhận, khóc vì không được ai vỗ về và
che chở, yêu thương. Cô đơn trong đêm cứ thế bị gói gọn, kín kẽ, nhét đầy một hộp
trống vô hình, lẳng vào sâu trong tâm can, chỉ mình ta mỗi ta được biết.
Con người ta nhiều lúc cũng muốn sẻ chia, muốn được
chuyện trò, muốn được giãi bày cùng với một ai đó. Nhưng rồi tự nhủ đó chỉ là cảm
xúc của riêng mình, mong manh như một cơn gió về, như một tia nắng mỏng manh
giăng trên hè phố. Cứ vậy thì cô đơn ủ mốc trong tâm hồn, đầy lên trong tâm
trí, chẳng biết đến bao giờ vơi cạn bớt.
Có ai đó từng nhắn nhủ với ai đó rằng, hãy bóc tách
trái tim mình trọn vẹn trước khi mong chờ được người khác đến yêu thương. Nghĩa
là, muốn lảng tránh cô đơn hãy góp phần đưa một trái tim đơn côi khác đến với
những niềm vui đồng điệu.
Lại có những người ngu ngốc và hèn nhát đến mức đưa
con tim mình cho kẻ thứ ba với hy vọng rằng người ta mang nó cho người kia,
nhưng kết quả là tim thì mất, người kia cũng thuộc về người ta. Tình yêu đôi
khi đơn giản vô cùng, ai can đảm, ai xuất hiện đúng lúc thì sẽ có tình yêu.
Nhưng cô đơn rồi thì cảm thấy đơn phương thật sự cần thiết. Để làm gì ư? Để vừa
thoát khỏi cô đơn, nhưng vừa không đánh mất cô đơn. Ai chẳng biết đơn phương là
đau khổ nhưng sự khổ đau ấy chỉ đến với những người coi sự cô đơn như kẻ thù, cố
đánh đuổi nó đi. Rồi vội vã, vồ vập yêu đơn phương. Đến cuối cùng, nếu một hướng
không thành hai hướng, đau khổ ắt sẽ làm bạn với họ.
Ai đó trong đời rồi cũng sẽ nếm trải qua, thậm chí có
người ôm ấp cô đơn khờ khạo một quãng đường dài. Chẳng qua là chúng ta vén đường
để đi khi còn nhiều bụi rậm. Chúng ta không bày biện hay rao bán nỗi cô đơn của
mình mà đem nó chia nhỏ theo từng ngày từng tháng, rồi tiện tay vứt ném đi khi
có thể. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Thế nên, hãy yêu thương bản thân mình hơn và đừng chìm
mình quá sâu vào những nỗi cô đơn lạc lõng. Cũng đừng chọn giấu cô đơn để đeo
lên mình một lớp mặt nạ quá phô trương, không hợp sức. Cuộc đời này còn rất nhiều
điều chật vật, chật vật với cô đơn rồi sẽ loay hoay mãi ở một điểm dừng mà
thôi...
Theo: Emily Doãn
viết đúng tâm trạng của mình bây giờ luôn ad ơi
ReplyDeleteCảm ơn bạn đã ghé thăm blog này!
DeleteChúc bạn luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống...